Thủy dễ thương, sắc xảo, nhưng lại có một xuất thân hèn nhát. Mẹ cô là gái làng chơi, trót đem lòng yêu một người đại trượng phu, sinh cho ông ta một người con là Thủy nhưng rồi lại bị ruồng bỏ hoang thương tiếc. Kể trong khoảng đó, Thủy lớn lên trong vòng tay người mẹ làng chơi đó.
Thủy sống chỉ như để sống sót mà thôi. Tới năm 16 tuổi cô cũng nối gót mẹ, xả thân tham gia con đường “chỉ nằm chờ tiền rơi”. Khác với mẹ bản thân mình, Thủy xinh đẹp, khéo miệng lại phổ quát mánh lới nên khách dịch vụ của cô đều là top 1, là hạng công tử phú quý, hay cũng cỡ các lão già lắm tiền.

Cô cố nhẫn nhịn những 20 năm, tới khi lão già nhắm mắt xuôi tay (Ảnh minh họa)
Những công tử giàu có đến với Thủy chỉ là chơi bời, thích thì họ cưng chiều không thich nữa thì họ đá đi. Thế nên tiêu chí của Thủy thường nhắm tham gia các lão già lắm tiền, thiếu thốn tình cảm.
“Hành nghề” được 7 năm Thủy đã nếm đủ thứ hạng người, đã từng bao phen bị hoàng hậu người ta đến dằn mặt, túm tóc, làm nhục. Nhưng nghề nào cũng có cái giá của nó, cô coi đó là cái giá phải trả cho sự an từ tốn, vui miệng của bản thân mình.
Cũng có đôi lần Thủy chạnh lòng nghĩ đến mai sau, toan thải trừ cái nghề đen bạc này đi, nhưng bỏ rồi thì cô nhân thức khiến gì. Thế là hết năm này đến năm khác cô cứ bỏ mặc số phận bản thân mình cho người ta “nhào nặn”, miễn là có tiền, mà tiền phải phổ quát là đằng khác.
So với các nghề khác thì nghề này đúng là kiếm gắp 5 gấp 10 lần thu nhập. Có ngày may mắn Thủy cũng kiếm đến chục triệu chứ ít oi gì. Nhưng rồi tiền kiếm nhanh thì tiêu cũng nhanh, tiền son tiền phấn, váy áo cũng cần chi phổ quát.
Năm Thủy vừa tròn 24 tuổi thì cô kiếm được một lão già giàu lớn tưởng, mê cô như điếu đổ, tiền mỗi lần lão cho cô đủ bằng chục gã khác xì ra. Với tiêu chí lúc đầu của bản thân, Thủy nắm chắc đây chính là con mồi béo bở nên cũng giả đò “lạt mềm buộc chặt”, “mèo vờn chuột” với lão ta.
Thủy lỏng lẻo moi tin tức của lão già, khi nhân thức lão là đại gia, 2 người đàn ông cũng giàu sang đang định cư bên Đức, hoàng hậu lão mất sớm và lão cứ ở vậy tới hiện giờ thì Thủy càng mừng, vì sẽ chả có bạn nào tới tiến công ganh, dằn mặt bản thân mình.
Lão nói Thủy quá giống với người vợ quá cố của lão nên lão muốn được ở bên Thủy. Vậy là phụ thuộc đây Thủy chính đại quang minh bước vào nhà lão với danh phận là bà xã.
Từ đó Thủy cũng bỏ luôn cái nghề buôn hoa bán phấn này, nghiễm nhiên trở thành quý cu li nhân. Thế nhưng để bước chân được tham gia ngôi nhà này Thủy cũng phải bao phen điêu đứng với miệng lưỡi cõi tục, với những lần “bạn nghề” ghen tuông ăn tức ở, những gã bợm nhậu tán tỉnh lúc trước tậu đến, và cả với họ hàng nhà chồng.
Nhân tố hên nhất đối với Thủy có lẽ là ở 2 cậu đại trượng phu lão già. Đại trượng phu lão định cư bên Đức từ lâu nên rất thoáng tính, không một người nào phản đối, họ chỉ mong cô đối đãi tốt với cha họ là được. Nhân tố này thì khỏi bàn, Thủy nhất quyết dăm dắp nghe theo chồng để có thể tự do mà hưởng phúc.
Năm đó lão già mà Thủy kết hôn đã ngoài 60, Thủy nghĩ chắc chỉ tầm chục năm nữa là khối của nả này sẽ thuộc về cô, nhưng nhờ có sự chú tâm của Thủy mà lão ngày một khỏe, trẻ.
Những ngày mới quen nhau Thủy không phải biết lão già bận rộn bệnh “hoang tưởng”. Lấy về rồi cô mới hay hóa ra ông ta vì quá yêu hiền thê nhưng hiền thê ông ta lại phản nghịch ông ta, đem lòng yêu người đại trượng phu khác nên từ khi cung phi chết ông ta “dở điên dở dại”.
Nhiều đêm ông ta phát điên đánh đập Thủy, nói Thủy không chung thủy, dám phản nghịch ông ta để theo trai. Có đêm ông ta sai mấy người đàn ông (ông ta cũng từng là dân giang hồ) trói chân tay Thủy lại rồi đánh, không đánh thì lại ngồi ôm Thủy khóc lóc…
Nhưng tới sáng thì ông ta lại tỉnh, mến yêu yêu thương cô hết mực. Đa dạng lần cô toan trốn khỏi đó. Nhưng vì cơ ngơi bát ngát này mà cô cố ép bản thân mình ở lại. Cô cố nhẫn nhịn những 20 năm, tới khi lão già nhắm mắt xuôi tay.
Sau khi chồng tạ thế cô mới biết hóa ra ông ta cũng đã từng yêu cô thật lòng, bức thư cùng lời chúc thư ông ta để lại khiến cô bật khóc. Ông ta nói, ông ta yêu cô nhưng vì căn bệnh không thể chữa ấy mà ông ta đã hành hạ cô, sáng nào ông ta cũng ân hận vì đã tiến công cô. Và chúc thư ông ta để lại toàn bộ của nả cho cô.
Theo Tò mò
Xem nhiều hơn: tin tức nhanh thế giới
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét